LỜI MỞ ĐẦU
Để đạt được những hiệu quả nhất định, trước khi đọc Bạch Thoại Phật Pháp nên đọc lời cầu nguyện dưới đây:
“Cảm tạ Nam Mô Đại Từ Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát. Xin gia trì cho đệ tử __(họ tên) để con đọc và hiểu được nội dung của Bạch Thoại Phật Pháp, để năng lượng của Bạch Thoại Phật Pháp gia trì bổn tánh của con, phù hộ cho con khai sáng trí tuệ, tiêu trừ nghiệp chướng, mọi điều kiết tường. Con xin cảm tạ Bồ Tát”.
Tập 65
CẢNH GIỚI KHAM NHẪN LÀ NỀN TẢNG CỦA PHẬT
(09/05/2020)
Quý vị xem, trong «Tâm Kinh» có những điều kỳ diệu biết bao, Sư phụ càng giảng cho quý vị lại càng thấy kỳ diệu. Vì "vô thọ, tưởng, hành, thức", vì "vô sắc", "vô khổ, tập, diệt, đạo, vô trí diệc vô đắc", hết thảy đều là "không", thì quý vị sẽ sở hữu được bổn tánh. Giống như căn phòng này là của quý vị, quý vị cho người khác thuê. Căn phòng vốn trống rỗng, quý vị cho người bán kẹo thuê một phần tư; rồi cho người bán bột mì thuê, lại chất thêm bột mì vào; rồi lại cho người bán máy móc thuê; phần tư cuối cùng cũng cho thuê để bán thứ gì đó, cả nhà kho đều đã cho thuê hết. Như vậy bên trong có phải đã chứa đủ thứ rồi không? Quý vị còn sở hữu được bổn tánh của mình không? Quý vị không còn sở hữu căn phòng đó nữa, không thể làm gì được nữa, đúng không? Đợi đến khi tất cả những thứ đó được dọn đi, quý vị mới sở hữu lại căn phòng ban đầu, phải không? Vậy thì quý vị cũng đã sở hữu lại được bổn tánh ban đầu của mình rồi, phải không? Đạo lý chính là như vậy.
Cảnh giới thành Phật là cảnh giới Viên Giác. Khi thấy người khác không vui, quý vị phải giác ngộ: "Mình đã sai ở đâu?". Đừng đi tranh cãi với người ta, chắc chắn là bản thân mình có vấn đề. Khi quý vị có cảm giác không tốt về một việc gì đó, điều đó cho thấy quý vị vẫn chưa làm cho sự việc được "viên dung", chưa có được sự giác ngộ viên mãn. Trong kinh Phật có bộ «Viên Giác Kinh», chính là dạy làm sao để giác ngộ viên mãn, thực chất chính là "vô thủ, vô chứng" (không nắm giữ, không chứng đắc). Ai ai cũng nói: "Tôi muốn cái này, tôi muốn cái kia", nhưng cuối cùng không một thứ gì trên đời có thể mang đi được. Chỉ có thành Phật mới đạt được cảnh giới giác ngộ viên mãn chân thật. Cảnh giới viên mãn là khi đã chứng đắc Phật pháp một cách viên mãn, thấu triệt hoàn toàn Phật pháp, lúc đó mới có được cảnh giới của Phật. Giống như khi quý vị thấu triệt một người mà mình yêu mến, quý vị mới thật sự "có được" người đó. Sau khi thấu triệt Phật pháp, quý vị mới có thể cùng Phật Đà tiến bước; sau khi thấu triệt lòng đại từ đại bi của Quán Thế Âm Bồ Tát đã mang đến cho chúng ta sự an lạc và vui vẻ vô hạn, quý vị mới sở hữu được Phật pháp của Quán Thế Âm Bồ Tát.
Ngoài xã hội, có một số người đọc được đôi chút kinh văn, liền cho rằng mình rất am hiểu rồi bắt đầu đi giảng dạy – đó là phạm giới vọng ngữ, không hiểu mà nói bừa. "Bất đắc chứng nhi loạn thuyết" nghĩa là khi chưa chứng ngộ Phật tánh, quý vị không được nói năng lung tung. Giống như một người chưa điều tra thì không có quyền phát ngôn. Chuyện này quý vị có hiểu không? Hiểu rồi hãy nói. Không hiểu thì tại sao lại nói? Không hiểu mà nói ra sẽ khiến người khác chê cười, chẳng khác nào tự nói với mọi người rằng: "Tôi là kẻ không có đầu óc, tôi là kẻ ăn nói hàm hồ". Vì vậy, nhiều người đã tạo khẩu nghiệp, thậm chí có người còn tạo ra tội lỗi phải đọa địa ngục.
Cho nên trong thực tướng thì "thực vô Bồ Tát và chúng sinh", vốn không có Bồ Tát và chúng sinh. Bồ Tát và chúng sinh từ đâu mà có? Bồ Tát chính là chúng sinh, chúng sinh giác ngộ chính là Bồ Tát, còn Bồ Tát chưa giác ngộ chính là chúng sinh. Điều này cho chúng ta biết rằng, trong cuộc sống của bậc Như Lai chân thật, không có sự phân biệt Bồ Tát và chúng sinh. Người có trí tuệ xem tất cả mọi người là Bồ Tát, là Phật tương lai. Một người xem người khác đều là Bồ Tát, quý vị nghĩ xem mọi người có yêu mến người đó không? Chắc chắn người ấy sẽ rất tôn trọng mọi người, sẽ không có tâm cống cao ngã mạn. Con người phải sống trong thế giới thực tướng, tức là thế giới của Như Lai chân thật. Trước hết, không được nói dối, phải thừa nhận sự thật. Thế nhưng có những người tu tâm, dù được cho biết việc này là sự thật, họ cũng không tin; dù được nói đây là sự việc của Như Lai chân thật, họ cũng bảo "chắc là không phải đâu", vì thế họ vĩnh viễn không thể thấy được cảnh giới chân thật của Phật. "Tin thì có, không tin thì không". Thực tướng chính là chân tướng xác thực và sự liễu giải về cảnh giới của Phật.
Phải quán thế gian là khổ, không, vô thường. Mọi thứ trên thế gian này đều là khổ, không, vô thường, có gì to tát đâu, chuyện đã qua thì cho qua. Một câu nói, một sự việc, nếu có thể vô ngã thì sẽ được giải thoát, người giải thoát sẽ có trí tuệ. Niệm kinh là khởi đầu của việc minh tâm kiến tánh. Nếu bản thân chưa thông tỏ, hãy chăm niệm kinh rồi sẽ minh tâm kiến tánh. Sự tranh đấu của loài người, từ xã hội nguyên thủy đến nay chưa từng dừng lại, đó chính là nghiệp lực. Vì con người chưa đạt đến cảnh giới của Phật, cảnh giới của Bồ Tát, nên không thể thoát khỏi vòng luẩn quẩn xấu ác đó. Cho nên khi người ta nhìn nhau, việc đầu tiên là tìm lỗi của đối phương, hạ thấp người khác, tán dương bản thân, đố kỵ với người khác, để cho mình có thêm nhiều tư dục. Chính vì những tì vết trong bản chất con người mà thế giới này mới nảy sinh đủ loại tranh đấu, những ham muốn sinh ra để tồn tại, và những ham muốn đó khiến quý vị không thể siêu thoát khỏi lục đạo, mãi mãi luân hồi trong đó.
Quán Thế Âm Bồ Tát đảo giá từ hàng đến nhân gian, khổ tâm khuyên răn chúng ta, để điều phục, khai thị cho tâm thái chúng ta thay đổi, giúp chúng ta hiểu rằng mọi thứ trên thế gian này đều là khổ, không, vô thường. Chỉ có thấu hiểu Phật pháp, chỉ có viên mãn lại Phật tâm vốn có của mình, khơi dậy Phật tánh bên trong, thay đổi thái độ của mình, thì cuộc đời mới tìm thấy được vị Phật chân chính. Phật ở xa tận chân trời, mà cũng gần ngay trước mắt, đó chính là chân Phật trong tâm quý vị, là chân Phật trong A-ma-la thức ở tạng thức thứ chín, chính là lương tâm và bổn tánh của quý vị, là Phật tánh chân thật và cái tâm nguyên sơ của quý vị. Vì vậy, phải hiểu rằng học Phật là một sự thấu hiểu, học Phật là giúp đỡ người khác, học Phật là chìa khóa để giải thoát bản thân khỏi những phiền não và khổ đau hiện tại. Nếu hôm nay quý vị không làm được những điều này, nghĩa là quý vị chưa được giải thoát, vẫn đang luân hồi trong khổ nạn. Chỉ có buông bỏ triệt để mới có thể giải thoát triệt để. Quý vị buông bỏ được bao nhiêu, sẽ giải thoát được bấy nhiêu; buông bỏ hoàn toàn sẽ đạt được sự giải thoát triệt để, đại viên mãn.
Được rồi, cuối cùng Sư phụ kể cho quý vị nghe một câu chuyện Phật pháp.
Năm xưa, Đức Phật và các đệ tử mỗi ngày đều đi khất thực, có phải là để giải quyết cái ăn cái mặc cho mình không? Không phải vậy. Người xuất gia hoàn toàn có thể tự mình cày cấy. Vậy khất thực rốt cuộc là vì điều gì? Là để cho chúng sinh một cơ hội gieo trồng thiện căn. Nhưng nhiều người không hiểu, họ nghĩ: "Tại sao các vị không tự nấu ăn, lại để người khác cúng dường?". Thực ra, ý của Đức Phật là muốn cho thí chủ được hưởng đại phước báo. Quý vị thử nghĩ xem, nếu không có người đến khất thực, làm sao quý vị có thể bố thí? Pháp thí, tài thí, vô úy thí mà quý vị làm hôm nay, cần phải có người nhận. Khi họ nhận sự bố thí của quý vị, quý vị sẽ có được phước báo lớn. Câu chuyện sau đây sẽ kể về việc một vị Bà-la-môn cuối cùng đã hóa giải được phiền não trong lòng và chứng đắc Chánh quả.
Tại thành Xá Vệ, có một vị Bà-la-môn (Bà-la-môn là tầng lớp quý tộc có địa vị ở Ấn Độ thời đó). Ông bẩm sinh thông minh, lanh lợi, tư duy sắc sảo, lại sở hữu vô số của cải, giàu có vô cùng, gần như cả đời không có thứ gì ông muốn mà không có được. Người dân trong thành ai thấy ông cũng vô cùng ngưỡng mộ. Ông rất bài xích Phật pháp, và thường nói một câu: "Bố thí là lãng phí tiền bạc, làm việc thiện là vô ích." Ông không có một chút Phật căn nào.
Một buổi trưa nọ, Tôn giả Xá Lợi Phất dùng thần túc thông, từ một nơi rất xa hiện ra trước mặt vị Bà-la-môn. Ngài Xá Lợi Phất tay cầm bình bát, đứng yên bất động. Lúc này, vị Bà-la-môn đang chuẩn bị ngồi xuống dùng bữa, thấy Tôn giả Xá Lợi Phất đột nhiên xuất hiện thì vô cùng tức giận. Vốn dĩ ông ta đã coi thường những người đi khất thực, đang định mở miệng mắng chửi thì đột nhiên nảy ra một kế, ông ta muốn làm cho vị tu sĩ này phải tự bẽ mặt.
Thế là vị Bà-la-môn quay đi ngồi xuống, xem Tôn giả Xá Lợi Phất như không khí, không thèm liếc nhìn, không đuổi đi cũng chẳng chào đón, cứ thế tự mình dùng bữa. Một lúc sau, vị Bà-la-môn ăn no, bèn đổ chỗ nước vốn định dùng để rửa tay súc miệng vào bình bát của Tôn giả Xá Lợi Phất rồi nói: "Đây là thứ ta bố thí cho ngươi hôm nay, ngươi đi được rồi." Ông ta sỉ nhục Ngài. Không ngờ Tôn giả Xá Lợi Phất không hề tức giận, ngược lại còn từ bi chúc nguyện rằng: "Nguyện cho sự cúng dường thành tâm của ông hôm nay, sẽ khiến ông trong trăm ngàn kiếp được hưởng phước báo vô lượng." Nói xong, Tôn giả Xá Lợi Phất quay người, chậm rãi rời đi. Nếu theo suy nghĩ của người hiện đại, câu nói này có lẽ bị xem là mỉa mai, nhưng Tôn giả Xá Lợi Phất hoàn toàn chân thành, Ngài nghĩ rằng: "Ông cúng dường một bát nước, tôi cũng vô cùng cảm kích."
Vị Bà-la-môn nhìn bóng Tôn giả xa dần, trong lòng bỗng dưng nảy sinh nỗi sợ hãi. Ông ta vừa đi vừa nghĩ: "Nếu gã Sa-môn này đem chuyện này đi rêu rao khắp nơi, thì người ta chắc chắn sẽ cho rằng ta là một kẻ keo kiệt, không có chút lòng cung kính nào." Vị Bà-la-môn càng nghĩ càng không yên tâm, bèn sai một người hầu đuổi theo gọi Tôn giả Xá Lợi Phất về.
Sau khi rời đi, Tôn giả Xá Lợi Phất trở về thẳng Tịnh xá. Ngài suy nghĩ: "Bát nước khất thực được hôm nay, ta phải làm sao để thí chủ này nhận được lợi ích lớn nhất (tức là biến nó thành công đức)." Chẳng mấy chốc, Ngài đã nghĩ ra một cách. Ngài đổ nước trong bát vào một vũng đất bùn, trộn đều, đợi bùn thật mềm rồi lấy ra, đắp lên con đường mà Đức Phật thường đi kinh hành. Thời đó, Đức Phật và các đệ tử đều đi chân trần, nếu có một lớp bùn trộn nước mềm mại, đi lên sẽ rất êm chân. Sau đó, Ngài đến bạch với Phật rằng: "Bạch Đức Thế Tôn, vị thí chủ này bản tính keo kiệt, chỉ bằng lòng bố thí chút nước này. Tuy nhiên, để ông ta không phải đọa vào ba đường ác, con đã dùng bát nước này hòa với bùn để đắp một đoạn đường cho Ngài. Kính mong Đức Phật từ bi đi trên mảnh đất này, để vị Bà-la-môn kia đời đời kiếp kiếp được hưởng đại phước báo." Tôn giả Xá Lợi Phất hoàn toàn thành tâm, Ngài mong Đức Phật đi qua lớp bùn mềm mà Ngài đã đắp để vị Bà-la-môn kia được phước lớn. Đức Phật nghe Tôn giả Xá Lợi Phất trình bày xong, liền từ bi chấp thuận lời thỉnh cầu của Ngài, rồi nhập định và đi kinh hành trên con đường đất bùn ấy.
Lúc này, người hầu do vị Bà-la-môn sai đi đã chứng kiến toàn bộ sự việc. Anh ta vô cùng cảm động, lập tức quay về nhà, thuật lại mọi chuyện cho vị Bà-la-môn: "Thưa ông, Đức Phật chí tôn vốn là một vị hoàng tử, nay Ngài đã từ bỏ ngôi vị Chuyển Luân Thánh Vương mà vạn người ao ước, dẫn dắt các đệ tử tu hành, ôm bát khất thực. Ngài không có thức ăn ư? Ngài có chứ. Chẳng qua Ngài chỉ muốn tạo cơ hội cho chúng sinh tu phước, tăng trưởng thiện căn mà thôi. Ngài làm vậy là vì lòng từ bi, chứ hoàn toàn không phải vì lợi ích của bản thân." Vị Bà-la-môn nghe xong, vô cùng hổ thẹn với những hành vi và suy nghĩ xấu xa của mình, bèn dẫn cả gia đình đến Tịnh xá cầu xin Đức Phật tha thứ cho sự ngu ngốc của mình. Đức Phật đã truyền thụ Tam quy và thuyết pháp cho ông. Ngay lúc đó, vị Bà-la-môn liền hóa giải hết thảy phiền não trong tâm, đắc đạo chứng quả.
Câu chuyện này dạy cho tất cả chúng ta rằng phải biết thể tất và thấu hiểu người khác. Cuộc sống chính là một sự thể tất và thấu hiểu. Khi quý vị biết thể tất và thấu hiểu, quý vị sẽ bao dung với người khác, cuộc sống của quý vị sẽ trở nên ấm áp và bình yên. Rất nhiều phiền não đến từ việc chúng ta không thể thấu hiểu người khác. "Trời có lúc mưa lúc nắng, người có lúc họa lúc phúc". Cảm xúc của mỗi người đều có thể thay đổi, chúng ta không nên quá bám chấp vào ý kiến và chủ trương của mình, mà hãy học cách thấu hiểu người khác nhiều hơn. Có những người vì không thấu hiểu nhau nên mới không nhường nhịn nhau, để rồi làm tổn thương nhau. Chúng ta nên nhận ra rằng, mọi thứ trên đời đều có tiến có lùi. Nếu quý vị biết lùi một bước, quý vị sẽ thấy tâm bình thường quan trọng đến nhường nào. Có gì to tát đâu? Với một tâm bình thường, cuộc đời nơi đâu mà chẳng có niềm vui? Không cần phải day dứt với những chấp trước của mình, không cần phải để những chấp trước của mình gây khó khăn cho người khác. Điều một người cần có trong đời là một trái tim biết thấu hiểu, một tâm hồn trẻ thơ, một trái tim trong sáng, một niềm tin, một cơ thể khỏe mạnh, một tâm thái cân bằng, một giấc ngủ an lành và một tấm lòng biết đủ, luôn hướng về tương lai và tận hưởng cuộc sống. Người thật sự thấu hiểu Phật pháp là người có thể nhìn thấy tương lai, nhìn thấy ánh sáng. Chúng ta hãy cùng nhau học Phật tu tâm, đoạn trừ tham, sân, si, mạn, nghi, dùng một trái tim Phật, mỗi ngày đều tinh tấn và nhẫn nhục, để bước trên con đường Bồ-đề, hướng về ánh sáng.
Tốt rồi, bài giảng «Bạch Thoại Phật Pháp» hôm nay xin tạm dừng tại đây. Hẹn gặp lại quý vị trong chương trình lần sau. Cảm ơn quý vị.
Tập 65 đến đây là kết thúc.
Việt dịch chú thích:
"Quán Thế Âm Bồ Tát đảo giá từ hàng đến nhân gian chúng ta", Sư phụ muốn nhấn mạnh rằng: Quán Thế Âm Bồ Tát, một vị Phật đã chứng đắc hiệu là Chánh Pháp Minh Như Lai , vì thương xót chúng ta mà đã quay trở lại cõi người đầy khổ đau này, dùng mọi phương tiện, lời nói (khổ khẩu bà tâm) để khuyên răn, khai thị, giúp chúng ta tỉnh ngộ và thoát khỏi khổ đau.
Đây là một biểu tượng cao đẹp về lòng từ bi vô ngã, vị tha tột cùng trong Phật giáo Đại thừa.