LỜI MỞ ĐẦU
Để đạt được những hiệu quả nhất định, trước khi đọc Bạch Thoại Phật Pháp nên đọc lời cầu nguyện dưới đây:
“Cảm tạ Nam Mô Đại Từ Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát. Xin gia trì cho đệ tử __(họ tên) để con đọc và hiểu được nội dung của Bạch Thoại Phật Pháp, để năng lượng của Bạch Thoại Phật Pháp gia trì bổn tánh của con, phù hộ cho con khai sáng trí tuệ, tiêu trừ nghiệp chướng, mọi điều kiết tường. Con xin cảm tạ Bồ Tát”.
Tập 104 – BỐ THÍ CHÂN THẬT
Sư
phụ Lư Quân Hoành giảng giải Bạch Thoại Phật Pháp ngày 8/7/2020
Sự
khác biệt giữa chân tâm và vọng tâm là ở đâu? Quý vị phải biết rằng, chân tâm
thì như như bất động, chân tâm không lay chuyển; còn vọng tâm thì sanh diệt
không ngừng. Nghĩa là sao ạ? Tức là nếu quý vị có chân tâm, thì “tôi đối tốt với
người này như vậy, và sẽ mãi mãi đối tốt với họ”, nó sẽ không thay đổi. Còn một
người giả dối với người khác, hôm nay đối tốt với họ, ngày mai thấy không còn lợi
ích gì nữa thì liền thay đổi ngay, cho nên nó có sanh có diệt. Sanh ra cái tâm
muốn đối tốt với quý vị, qua vài hôm thấy không được lợi lộc gì thì liền diệt mất;
rồi qua vài hôm nữa lại cảm thấy quý vị có thể mang lại lợi ích cho họ, thế là
họ lại sanh ra cái tâm đối tốt, rồi lại diệt đi. Còn người thật sự đối tốt với
người khác, tâm của họ là như như bất động, đó gọi là chân tâm; vọng tâm thì gọi
là sanh diệt không ngừng.
Thức
thứ sáu sẽ bị ảnh hưởng bởi hoàn cảnh bên ngoài. Hoàn cảnh bên ngoài của thức
thứ sáu là gì? Đó chính là năm thức đầu – nhãn, nhĩ, tỷ, thiệt, thân (mắt, tai,
mũi, lưỡi, thân). Vì mắt quý vị nhìn thấy, nên thức thứ sáu của quý vị bắt đầu
chuyển biến; vì tai quý vị nghe người khác nói, nên ý thức của quý vị bắt đầu
chuyển biến; mũi, lưỡi, thân cũng tương tự như vậy. Cho nên, chính hoàn cảnh
bên ngoài đã ảnh hưởng đến thức thứ sáu của quý vị, vì vậy thức thứ sáu của con
người là không chính xác. “Tôi cho rằng anh ta rất tốt, tôi cảm thấy anh ta rất
tốt”, quý vị biết về người đó bao nhiêu? Quý vị hiểu họ đến mức nào? Quý vị đã
từng kết giao sâu đậm với họ đến đâu? Tình bạn giữa quý vị và họ đã từng được
bao nhiêu? Tất cả những điều này đều trở thành hư ảo, khiến cho thức thứ sáu biến
đổi không ngừng. Cho nên rất nhiều người cả đời, ý thức của bản thân cứ mãi
không ổn định.
Phật
Bồ Tát dạy chúng ta rằng, những thứ có thể nhìn thấy được không phải dùng mắt để
nhìn, Phật dạy chúng ta phải dùng tâm để nhìn, chứ không phải dùng mắt. Phật dạy
chúng ta nói chuyện, không phải để chúng ta chỉ dựa vào cái miệng để nói, mà phải
dùng tâm để nói. Dùng tâm để nói chuyện với người khác, thì người khác mới có
thể thấu hiểu được ý của quý vị, vì quý vị đang dùng chân tâm. Những gì mắt quý
vị thấy chỉ là một phương diện hư ảo, giả tạm, còn khi quý vị dùng chân tâm để
người khác cảm nhận được tình thương ấy, thì trong giới Phật giáo gọi đó là
tham thiền. Tham thiền là gì? Chính là chuyên tâm, sâu sắc đi tìm hiểu, đi nhận
biết những điều này. Tham thiền chính là dùng chân tâm Như Lai của mình để thể
ngộ Phật tánh sâu thẳm trong nội tâm, đây chính là tâm địa Pháp môn của Phật Pháp.
Chúng
ta học Phật làm người, phải biết cách dùng tâm để giao tiếp với người khác,
dùng tình cảm chân thật của mình để kết nối với người khác. Sư Phụ nói đến đây
lại nhớ đến một câu chuyện. Có một người mẹ rất vất vả mới nuôi được con trai
khôn lớn. Người mẹ vô cùng tiết kiệm, sau này người con trở thành một nhà công
nghiệp rất giàu có. Hôm ấy, người mẹ đi khám răng, người con trai lái chiếc xe
Mercedes sang trọng chở mẹ đến phòng khám nha khoa. Người con mặc toàn đồ hiệu,
hút những loại thuốc lá rất đắt tiền, rồi ngồi ở một bên. Người mẹ thì mặc một
bộ quần áo vô cùng giản dị. Bác sĩ nói với bà rằng, răng này phải bọc sứ hoặc
làm răng sứ thẩm mỹ, tốn bao nhiêu tiền, một bộ răng tốt thì giá bao nhiêu, còn
một bộ không tốt, làm bằng sứ giả thì giá bao nhiêu. Người mẹ nói: "Tôi muốn
loại tệ nhất, loại rẻ tiền ấy." Tất cả các bác sĩ đều nhìn người con trai.
Anh ta ngồi bên cạnh hút điếu xì gà cao cấp, không nói một lời nào. Tất cả bác
sĩ và y tá trong lòng đều thầm mắng anh ta: Con trai giàu có như vậy mà không nỡ
làm cho mẹ một bộ răng tốt một chút, thật là bất tài. Người mẹ run rẩy nói:
"Để tôi trả tiền." Bà tự mình lấy từ trong túi ra một chiếc khăn tay
được gói kỹ, rồi bàn tay run run từ từ mở từng lớp một, sau đó rút ra hai, ba tờ
một trăm đồng, nói là để làm răng cho mình. (Bởi vì răng tốt phải đến cả ngàn đồng).
Trong khi đó, con trai bà không nói một lời, cứ ngồi một bên như không có chuyện
gì xảy ra, hút thuốc của mình. Mỗi một bác sĩ, y tá đều đang thầm mắng anh ta,
trong lòng nghĩ: “Đứa con bất hiếu này, giàu có như vậy rồi mà làm cho mẹ bộ răng
cũng không nỡ.” Sau khi trả tiền xong, người con đỡ mẹ ra ngoài, lên chiếc
Mercedes sang trọng của mình. Sau khi dìu mẹ lên xe, người con nói với mẹ: “Mẹ
ơi, mẹ đợi con một lát, con quên lấy một thứ rồi.” Vừa bước vào trong, người
con liền nói với các bác sĩ và y tá: “Tôi biết quý vị đều đang mắng tôi, quý vị
nghĩ rằng tôi rất bất hiếu. Tính của mẹ tôi là tiết kiệm cả đời, tôi phải tùy
thuận theo ý mẹ. Bác sĩ, xin hãy lắp cho mẹ tôi bộ răng tốt nhất, bao nhiêu tiền
tôi sẽ trả, đừng để mẹ tôi biết.” Nói xong, anh ta để lại một khoản tiền, rồi
lái xe đưa mẹ đi.
Câu
chuyện này muốn nói với chúng ta rằng, con người muốn đối xử tốt với người
khác, không phải chỉ ở bề ngoài, mà phải dùng cái tâm, cái tâm mới có thể thực
sự cảm động được người khác. Lời nói phải xuất phát từ tâm, việc làm phải xuất
phát từ tâm, thì cái tâm này của quý vị mới có thể thực sự phát huy tác dụng.
Cho nên tu tâm, tu tâm, chính là tu cái bổn tánh này của chúng ta; tu tâm, tu
tâm, chính là để chúng ta có thể thấu hiểu được tâm của người khác. Có thể thấu
hiểu tâm của người khác, quý vị mới có thể sở hữu được Phật tánh chân thật của
chính mình.
Tiếp
theo, Sư Phụ xin kể cho quý vị nghe một câu chuyện.
Tại
nước Avanti, sau khi đi giáo hóa dân chúng, Tôn giả Ca Chiên Diên trên đường trở
về nước Xá Vệ để nghe Phật thuyết Pháp, Ngài nhìn thấy một người phụ nữ tay cầm
một bình nước, ngồi bên bờ sông mà khóc lóc thảm thiết.
Vị
Tôn giả Ca Chiên Diên vừa nhìn thấy, trong lòng bất giác dấy lên lòng thương cảm.
Ngài sợ rằng bà lão này vì chuyện gì đó thất ý mà nghĩ quẩn, muốn gieo mình xuống
sông tự vẫn, vì vậy Ngài liền bước tới hỏi: “Thưa bà, có chuyện gì khiến bà đau
buồn đến nỗi phải ngồi đây khóc lóc như vậy?”
“Không
cần ông quan tâm! Tôi nói cho ông thì có ích gì chứ?” Người phụ nữ càng khóc to
hơn.
“Thưa
bà, xin hãy nói cho tôi biết, tôi là đệ tử của Phật Đà, tôi có thể giúp bà giải
quyết nhiều vấn đề khổ nạn.”
“Ông
không có cách nào đâu. Ông xem thế gian này thật bất công, giàu nghèo quá cách
biệt. Tôi là một người nghèo khổ, cả đời phải chịu đựng khổ nạn, tôi bị cái khổ
của sự nghèo đói giày vò đến mức không muốn sống nữa.” Người phụ nữ nói xong,
dáng vẻ như muốn nhảy xuống nước.
Tôn
giả Ca Chiên Diên vội vàng bước tới kéo bà lại, vô cùng từ bi và đồng cảm
khuyên nhủ bà: “Thưa bà, xin bà đừng đau buồn nữa, trên thế gian này người
nghèo rất nhiều, không chỉ có một mình bà đâu. Đồng thời, người nghèo không nhất
định là khổ hay bất hạnh, người giàu cũng không nhất định là có được niềm vui.
Bà xem những người giàu có, sở hữu nô tỳ và ruộng vườn kia, họ ngày ngày vẫn phải
chịu khổ vì phiền não của tham, sân. Làm người, chỉ cần sống một cuộc đời bình
an là tốt rồi, sự nghèo khó có đáng để chúng ta phải bi thương đến vậy không?”
Người
phụ nữ không kiên nhẫn giãy giụa nói: “Ông là một vị Sa-môn xuất gia, ông có thể
nhìn thấu được thế sự, nhưng tôi thì không làm được. Ông phải biết rằng, tôi là
nô lệ cho nhà giàu nhất ở đây. Tôi năm này tháng nọ làm việc khổ sai, cơm không
đủ ăn, áo không đủ mặc, không có tự do, hơn nữa ông chủ ác độc của tôi lại keo
kiệt, tham lam và tàn bạo, không có một chút lòng từ bi nào. Chúng tôi làm việc
chỉ cần có một chút sai sót là ông ta liền đánh mắng, khiến chúng tôi sống
không được, chết cũng không xong. Nghĩ đến những nỗi đau khổ này đều do sự
nghèo khó của tôi gây ra, sao không khiến người ta phải đau buồn vì nghèo khó
chứ?”
“Thưa
bà, nếu đã như vậy, xin bà đừng bi thương nữa, tôi chỉ cho bà một phương Pháp để
giải thoát khỏi nghèo khó và trở nên giàu có, có được không?”
“Là
phương Pháp gì ạ?” Bà lão này lau nước mắt, nhìn Tôn giả Ca Chiên Diên hỏi.
Ca
Chiên Diên nói: “Phương Pháp này rất đơn giản, bà đã vì nghèo khó mà chịu khổ,
vậy thì bà có thể bán đi sự nghèo khó đó cho người khác.”
“A?
Nghèo khó mà cũng bán được cho người khác sao? Ông đừng nói bừa như vậy. Nếu
nghèo khó có thể bán được cho người khác, thì thế gian này đã không còn người
nghèo rồi, và có ai lại chịu mua sự nghèo khó chứ?”
“Bán
cho tôi, tôi chịu mua.” Ca Chiên Diên đáp.
“Nghèo
khó có thể bán được, mà lại có cả ông chịu mua. Nhưng mà, phương Pháp bán nó là
như thế nào ạ?”
“Phải
bố thí, thưa bà lão,” Tôn giả khai thị, “Bà phải biết rằng, sự giàu nghèo trong
đời người đều có nhân duyên của nó. Người nghèo sở dĩ nghèo là do kiếp trước họ
không bố thí và tu phước; người giàu có sở dĩ giàu có là do kiếp trước họ chịu
bố thí và tu phước. Vì vậy, bố thí và tu phước chính là phương Pháp tốt nhất để
bán đi cái nghèo và mua lấy cái giàu.”
Người
phụ nữ nghe xong, trí tuệ liền khai mở, bà nghĩ: Đến hôm nay mình mới hiểu được
con đường làm giàu. Nhưng ngay sau đó, bà lại buồn rầu hỏi: “Thưa Tôn giả, những
gì Ngài nói rất đúng, tôi quả thực đã hiểu được phương Pháp làm giàu này.
Nhưng, Ngài xem, tôi vô cùng nghèo khó, tôi là người không có gì cả, ngay cả
cái bình nước trong tay tôi đây cũng là của ông chủ keo kiệt như mạng sống của
tôi. Ngài bảo tôi làm sao để bố thí cho Ngài đây?”
Tôn
giả Ca Chiên Diên đưa bình bát của mình cho người phụ nữ và nói: “Bố thí không
nhất thiết phải dùng tiền, thấy người khác bố thí mà mình hoan hỷ cũng được.
Bây giờ bà hãy dùng bình bát này múc nước cho tôi, xem như đó là sự bố thí của
bà dành cho tôi vậy.”
Lúc
này, người phụ nữ mới thực sự hiểu được ý nghĩa của việc bố thí, và bà lập tức
làm theo lời dạy. Sau này, nhờ công đức cúng dường nước, bà được sanh về cõi trời
Đao Lợi hưởng phước lạc.
Phật
Pháp không phân biệt giàu nghèo, bất kỳ ai cũng có thể bố thí và thực hành. Bố
thí không nhất định chỉ người giàu mới có thể làm được, bởi vì sự bố thí mà Phật
giáo nói đến không chỉ giới hạn ở việc bố thí tiền bạc, của cải. Quý vị chỉ cần
thấy người khác làm việc bố thí, mình tôn trọng họ, trong tâm không khởi lên
lòng đố kỵ, không có lòng sân hận với người khác, mà sanh tâm hoan hỷ, đó cũng
gọi là bố thí, bởi vì công đức của quý vị cũng giống như người bố thí vậy. Việc
thiện đơn giản như thế, tại sao con người chúng ta lại không làm?
Cuộc
đời của chúng ta như đang ở giữa bụi gai, tâm của chúng ta nếu không vọng động,
thì sẽ không bị tổn thương; chúng ta hễ có một vọng niệm, tâm của chúng ta liền
bị chính mình làm tổn thương. Nếu tâm động thì người sẽ vọng động, làm tổn
thương thân mình, đau đớn đến xương cốt, không có một việc gì bị thương mà
không làm tổn thương đến tâm của quý vị. Vì vậy, hãy thể nghiệm những nỗi đau
khổ của thế gian, học cách thầm lặng dùng Phật Pháp để quan tâm, chăm sóc và
chúc phúc cho người khác, đó chính là một loại bố thí vô hình.
Được
rồi, cảm ơn quý vị, hôm nay Sư Phụ giảng đến đây thôi, chúng ta hẹn gặp lại lần
sau, cảm ơn quý vị.