LỜI MỞ ĐẦU
Để đạt được những hiệu quả nhất định, trước khi đọc Bạch Thoại Phật Pháp nên đọc lời cầu nguyện dưới đây:
“Cảm tạ Nam Mô Đại Từ Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát. Xin gia trì cho đệ tử __(họ tên) để con đọc và hiểu được nội dung của Bạch Thoại Phật Pháp, để năng lượng của Bạch Thoại Phật Pháp gia trì bổn tánh của con, phù hộ cho con khai sáng trí tuệ, tiêu trừ nghiệp chướng, mọi điều kiết tường. Con xin cảm tạ Bồ Tát”.
Tập 105 – Ý THỨC LÀ NỀN TẢNG CỦA PHẬT TÁNH
Sư
phụ Lư Quân Hoành giảng giải Bạch Thoại Phật Pháp ngày 15/7/2020
Vâng,
hôm nay Sư phụ lại tiếp tục cùng quý vị giảng về " Bạch thoại Phật Pháp".
Lần
trước Sư phụ đã giảng cho quý vị, kỳ thực, Đức Phật chính là để chúng ta có thể
minh bạch rằng, những thứ chúng ta có thể nhìn thấy không phải dùng mắt để nhìn,
mà là phải dùng tâm để nhìn. Dùng tâm để nhìn sự vật, sự vật đó mới là chân thật;
chỉ dùng mắt để nhìn thì thứ thấy được là giả tạm, hư ảo. Đức Phật dạy chúng ta
nói chuyện không phải dựa vào miệng để nói, mà là dùng tâm để nói chuyện với
người khác, cho nên gọi là "giao tâm" (trao đổi tâm tình). Sau khi
chúng ta hiểu được những điều này, tâm của chúng ta chính là đang tham thiền,
chính là thiền định. Tham thiền chính là dùng chân thật như lai bản tánh của
mình để thể ngộ Phật tánh. Quý vị có thể minh bạch được Phật tánh dạy dỗ chúng
ta như thế nào, để chúng ta có thể cảm ngộ rằng tâm của chúng ta nên được đặt ở
vị trí nào trong cõi nhân gian này, đó chính là Tâm địa Pháp môn trong Phật Pháp.
Hiện nay người ta thường khen một người tốt là "người này tâm địa lương
thiện", tức là nơi sâu thẳm trong nội tâm là lương thiện.
Kỳ
thực, một vật chất có "thể tính" chân thật (tức là hôm nay quý vị làm
một việc gì đó, ví dụ như tiếp nhận sự giáo dục này, vật chất này, hoặc quý vị
liễu giải nó), thì nó nhất định sẽ có "Tướng" (tức là hình tướng bên
ngoài) và "Dụng", cùng với "Thể". Cho nên gọi là Thể, Tướng,
Dụng. "Tướng" chính là hiện tượng bề mặt mà chúng ta thường nói.
"Thể" là bản tánh của vật chất, quý vị muốn "Dụng" nó, trước
tiên phải liễu giải bản tánh của vật chất này. Quý vị vận dụng nó như thế nào?
Thể, Tướng, và vận dụng. Thực tế, một vật chất có thể tính chân thật thì nhất định
sẽ có tướng và dụng; Thể, Tướng, Dụng, ba thứ này liên hệ mật thiết không thể tách
rời. Có thể liễu giải hiện tượng bề mặt, có thể thấy và nhận ra thể tính và bản
tánh của nó, rồi sau đó mới biết vận dụng nó như thế nào. Chân Như Phật tánh
chính là đến từ đây. Chúng ta có thể tương tục Phật tánh, có thể liễu giải Phật
tánh, không phải là đoạn diệt, bởi vì bất kỳ vật chất nào cũng đều có sự tương
tục, không phải dùng hết rồi là không còn nữa.
Thực
ra, bất kỳ một người nào và một vật chất nào cũng đều có diệu dụng vô cùng. Nói
cách khác, có rất nhiều việc dù quý vị không hiểu, nhưng nó lại có diệu dụng vô
cùng, nó có thể vượt qua đủ loại cảnh giới khác nhau. Cùng một sự vật, mỗi người
có suy nghĩ khác nhau thì cảnh giới xuất hiện cũng sẽ khác nhau. Ví dụ, hôm nay
có người tặng quý vị một món đồ, quý vị nghĩ "Hôm nay người ấy tặng mình một
cái bánh kem", suy nghĩ đầu tiên là "Con mình còn chưa được ăn bánh
kem. Lâu rồi nó chưa được ăn, mình phải để dành cho con mình"; có cô giáo
mầm non, khi người khác tặng cô một cái bánh kem, cô liền nghĩ "Mình phải
cùng ăn với các bé". Cảnh giới đã khác nhau rồi phải không? Lại có những
giáo viên sẽ nghĩ xem có nên nhận cái bánh kem này không, họ cảm thấy
"mình vô công bất thụ lộc, mình không thể nhận cái này", đó lại là một
cảnh giới khác. Thật ra, những cảnh giới này đều dựa vào chính quý vị để
"tùy duyên diệu dụng".
Lấy
một ví dụ đơn giản, quý vị nhìn một người, từ hành vi, tướng mạo, biểu cảm,
ngôn ngữ của họ, quý vị có thể biết được đại khái tính cách của người này, người
này là người tốt hay người xấu. Nhưng cho dù người này là người xấu, quý vị cũng
có thể độ họ trở thành một người tốt phải không? Đây chính là diệu dụng. Vừa rồi
nói đến "Thể, Tướng, Dụng", ví dụ, bề ngoài, "tướng" của
anh ta trông giống một người xấu; "thể", là quý vị thấu hiểu bản chất
của anh ta; nhưng khi quý vị "dụng" anh ta, quý vị có thể thông qua sự
giáo dục, giúp đỡ của mình để khiến anh ta thay đổi, đó chính là diệu dụng. Nếu
là một người tốt, nhưng tham, sân, si tồn tại lâu dài trên người anh ta, thời
gian lâu rồi, anh ta sẽ trở thành một người xấu. Đây chính là sự diệu dụng đối
với ba thứ "Thể, Tướng, Dụng". Liễu giải anh ta không có nghĩa là anh
ta không thể thay đổi; sau khi quý vị liễu giải anh ta, có thể thấy được tướng
bên ngoài, thấu hiểu được nội tâm của anh ta, thì quý vị nên có diệu Pháp để
"dụng" anh ta, để thay đổi anh ta. Cho nên rất nhiều người thành
công, trong công ty của họ, những người họ dùng không phải ai cũng thật thà,
cũng có những người đầu óc lanh lợi, có thể làm về mảng cung ứng tiêu thụ,
nhưng không hại người, họ bồi dưỡng người đó thành một người rất có ích cho
công ty. Kỳ thực đây chính là "Thể Tướng Dụng", và điều đó sẽ khiến
người khác lại nảy sinh một cảnh giới khác.
Bản
tánh của chúng ta là chẳng phải một chẳng phải hai (phi nhất phi nhị), là chẳng
phải không chẳng phải có (phi không phi hữu), cũng là chẳng phải tức chẳng phải
ly (phi tức phi ly). Điều này nói cho chúng ta biết, bản tánh của con người
chúng ta chẳng phải là một cũng chẳng phải là hai, chẳng phải là không cũng chẳng
phải là có, chẳng phải là có được cũng chẳng phải là không có được. Quý vị có
được rồi, cuối cùng lại mất đi, thì cũng bằng như chưa từng có được. Hôm nay
quý vị thấy việc này dường như chỉ có một con đường này, nhưng khi quý vị nghĩ
ra một phương Pháp khác, thì con đường thứ hai liền xuất hiện.
Nhiều
người nói "Tôi nghĩ thông rồi, việc này tôi đã buông rồi, không sao cả",
kỳ thực việc này vẫn chưa hề buông bỏ (không). Quý vị nói "Tôi nghĩ không
thông", thực tế việc này cuối cùng rồi cũng sẽ được giải quyết. Giống như
khi còn trẻ, chúng ta có rất nhiều chuyện nghĩ không thông, nhưng hôm nay chúng
ta đã nghĩ thông rồi, đã không còn nữa. Thời trẻ, thời niên thiếu của chúng ta,
những sự ngu si ngu muội đó, những việc mà ta tự cho mình là có năng lực để chiến
thắng nhưng cuối cùng lại bị chính mình làm cho rối tung cả lên... Quý vị hãy
nghĩ lại xem, quý vị đã nói sai bao nhiêu lời, làm sai bao nhiêu việc, lúc đó
chỉ hận không thể tự vả vào mặt mình, đó chính là con người. Đây là không, chẳng
phải không chẳng phải có, cũng tức là chẳng phải tức chẳng phải ly, không có được,
mà cũng chưa từng rời xa.
Phải
có một cái tâm có trí huệ đức năng thì quý vị mới có thể điều khiển được trí huệ
của mình, để bản thân không bị nhiễm ô trong cõi hồng trần này. Sư phụ giảng
cho mọi người điểm này chính là để nói cho mọi người biết, làm sao để tâm của
chúng ta có được trí huệ đức năng. Trí huệ đức năng chính là: quý vị phải có
trí huệ vượt hơn người thường, lại phải có đạo đức và phẩm chất của mình, từ đó
sinh ra một loại năng lượng, năng lực. Hãy lìa xa chấp trước, quý vị sẽ có trí
huệ đức năng. Đây là điều Sư phụ dạy quý vị, một người nhất định phải lìa xa, đừng
chấp trước tâm của mình vào một điểm nào đó.
Ví dụ,
người ta nói quý vị có một tật xấu, quý vị nói: "Tôi đâu có tật xấu
này", kỳ thực không phải là nói về một tật xấu đó của quý vị, mà là chỉ cả
một chuỗi những tật xấu của quý vị. Ví dụ quý vị là người rất thích tìm lý do,
"Hôm nay tôi đâu có tìm lý do", vậy hôm qua quý vị có tìm không? Năm
ngoái quý vị có tìm không? Trong quá khứ quý vị đã từng tìm chưa? Điều này nói
cho chúng ta biết, đừng chấp trước vào một điểm nào đó mà cho rằng mình đúng,
như vậy sẽ không có vọng tâm. Cho nên khi người khác chỉ ra khuyết điểm của quý
vị, nếu không có vọng tâm thì quý vị sẽ viên dung. Nhiều người trong đầu liền
nghĩ ra rất nhiều lý do để giải thích, cuối cùng không thể viên dung được cuộc
đời của mình. Một người luôn sống trong sự giải thích có thể đúng được không?
Ngày ngày tìm lý do, ngày ngày chấp trước, tâm của họ có thể viên dung được
không? Giống như một người ngày ngày làm những việc có lỗi với người khác, tâm
của họ không thể bao dung, không thể viên dung. Khi tâm của quý vị cả ngày chấp
trước vào một điểm nào đó, khi có chỗ trụ tâm (tức là tâm trụ vào một vấn đề
nào đó nghĩ không thông), thì tầm nhìn của quý vị sẽ trở nên hạn hẹp, quý vị không
nhìn được xa, tâm của quý vị sẽ trở nên cô độc, vì quý vị cảm thấy người khác
không hiểu vấn đề này của mình, chỉ có mình là hiểu mình nhất. Vì quý vị không
thể nghĩ thông, nên quý vị không nhìn rõ được bộ mặt thật của thế gian. Bộ mặt
thật của thế gian là gì? Là vô thường. Có thứ gì là trường cửu đâu?
Tâm
là mắt xích quan trọng nhất trong việc tu tâm. Người tu tâm gọi tâm là đệ lục ý
thức, kỳ thực cái gốc của đệ lục ý thức này chính là đệ thất ý thức. Ý thức thứ
nhất – ý thức sinh ra từ cảm quan, cảm giác, nếu không bén rễ trong đệ thất ý
thức, thì sẽ không thể thay đổi được đệ lục ý thức. Cho nên cái gốc vẫn là bắt
đầu từ khi chủng tử của ý thức được gieo xuống, là ở trong đệ thất ý thức, Mạt-na
thức, sau đó trải qua sự phân biệt, xác nhận của nó, ý thức thứ tám sinh ra
chính là A-lại-da thức.
Lần
trước Sư phụ đã giảng cho quý vị A-lại-da thức chính là Tâm Vương (vị vua trong
tâm, Bát Thức Tâm Vương), hôm nay Sư phụ tiếp tục giảng về Bát Thức Tâm Vương.
Lần trước Sư phụ đã cho quý vị một ví dụ, chẳng hạn như một cái bánh kem, đệ lục
ý thức của quý vị sinh ra, cho rằng cái bánh này rất ngon; sau đó đệ thất ý thức
nhận biết rằng "bánh kem là ngọt, là thơm"; rồi những chủng tử do các
ý thức này sinh ra liền đi vào A-lại-da thức, bén rễ trong đệ bát ý thức. Cho
nên sau này, hễ nhìn thấy bánh kem, đệ lục ý thức sẽ xông thẳng đến đệ bát ý thức,
thấy bánh kem liền biết "đây là đồ ngọt, thơm, ngon", đây chính là một
ý thức cố định đã hình thành trong tâm.
Năm
thức đầu tiên trong nhân gian gọi là phù trần căn. Phù trần căn chính là mắt,
tai, mũi, lưỡi, thân. Phù trần căn của đệ lục ý thức là ở trong đại não của quý
vị. Đệ lục ý thức vừa mới tiếp nhận, nhìn thấy, ví dụ hôm nay Sư phụ thấy trên
bàn có hoa, hoa này khá đẹp – mắt nhìn thấy; khá thơm – mũi ngửi thấy. Sau đó,
phù trần căn của đệ thất ý thức là ở trong đại não và trong tâm của quý vị,
truyền đi sóng não của ý thức "hoa thơm, đẹp". Phù trần căn của đệ
bát ý thức bắt đầu đi vào trong tâm, trong nội tâm của quý vị. Cho nên khi quý
vị vừa nhìn thấy hoa, quý vị sẽ cảm thấy hoa chính là mỹ lệ, đẹp, rất thơm. Tại
sao nhiều phụ nữ thích hoa? Bởi vì phụ nữ ai cũng yêu cái đẹp, bởi vì phụ nữ ai
cũng thích hương thơm. Đây chính là đệ bát ý thức tồn tại nơi sâu thẳm trong nội
tâm của quý vị. Biết được những điều này rồi, quý vị sẽ dần dần liễu giải, muôn
vàn sắc tướng của thế gian này, bất luận biến đổi ra sao, các loại sắc tướng,
các loại tâm, chúng đều tồn tại.