Tập 106 – BẢN TƯỚNG CỦA VẬT CHẤT HƯ KHÔNG

  LỜI MỞ ĐẦU

Để đạt được những hiệu quả nhất định, trước khi đọc Bạch Thoại Phật Pháp nên đọc lời cầu nguyện dưới đây:

“Cảm tạ Nam Mô Đại Từ Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát. Xin gia trì cho đệ tử __(họ tên) để con đọc và hiểu được nội dung của Bạch Thoại Phật Pháp, để năng lượng của Bạch Thoại Phật Pháp gia trì bổn tánh của con, phù hộ cho con khai sáng trí tuệ, tiêu trừ nghiệp chướng, mọi điều kiết tường. Con xin cảm tạ Bồ Tát”. 

 

Tập 106 – BẢN TƯỚNG CỦA VẬT CHẤT HƯ KHÔNG

Sư phụ Lư Quân Hoành giảng giải Bạch Thoại Phật Pháp ngày 15/07/2020

Tại sao có người lại có tâm địa xấu xa, có người lại mang ác ý? Tại sao có người tham lam dục vọng, sân hận với thực tại, rồi lại thêm cả ngu si? Tất cả những điều này đều là nền tảng tạo nên tính cách và tập khí của quý vị. Bởi vì quý vị đã đem tất cả những loại sắc và tâm này, đem tất cả sự lý giải của mình về sự vật cất giữ hết vào trong nội tâm; bởi vì những gì quý vị thấy là các loại sắc tướng của thế giới bên ngoài, nên quý vị dần dần lý giải những sắc tướng này chính là bản thể của thế gian, "À, thì ra bản thể của thế giới này là như vậy", "À, thì ra đây chính là 'tướng dụng'" — tức là khi thấy một sự vật, liền nghĩ "thì ra công dụng của nó là như thế". Sư phụ nói một ví dụ đơn giản, như đóa hoa ban nãy Sư phụ nói, lẽ nào hoa chỉ có công dụng là để cắm trên bàn thôi sao? Công dụng của hoa nhiều lắm chứ.

Cho nên, cái tướng do bất kỳ một vật chất hay sự vật nào sinh ra cũng không phải là cái rốt ráo của sự vật đó. Không có tướng thì quý vị không thể dụng, không có sự lý giải về sự vật đó thì quý vị không thể sử dụng nó, không thể giao tiếp với nó. Lấy một ví dụ đơn giản, nếu quý vị không hiểu tính cách của một người, quý vị không thể kết bạn với người đó, nếu không sẽ bị lừa, cuối cùng sẽ thất bại. Cho nên không có tướng thì không thể dụng; có thể lý giải được nó thì quý vị mới có thể dùng nó. Quý vị không thể "dụng", thì không thể chứng minh nó có thể tánh. Vì vậy, khi chưa hiểu rõ một người mà đã tùy tiện kết bạn với họ, quý vị có thể sẽ bị lừa gạt. Lấy một ví dụ đơn giản, quý vị không nhìn thấy một tòa cao ốc, tức là quý vị không thấy sự tồn tại của vật thể này, thì trong tâm sẽ không thể sinh ra "tướng", và cũng không thể "dụng" nó; không thấy được sự tồn tại của bất kỳ vật gì thì sẽ không thể diệu dụng. Sự lý giải này mang tính triết học, cho nên Phật giáo rất giàu triết lý. Đầu tiên Sư phụ hỏi quý vị, quý vị có thấy tòa cao ốc đó không? Khi thấy sự tồn tại của vật thể đó, trong tâm quý vị sẽ sinh ra sự nhận định tốt xấu về tòa nhà ấy – tức là tướng sẽ sinh ra; sau khi tướng sinh ra rồi, quý vị mới có thể đi sử dụng, vận dụng nó. Nếu trong sâu thẳm nội tâm quý vị, trong thực tại quý vị không thấy bất kỳ thứ gì, mà chỉ tưởng tượng ra một tòa cao ốc, thì quý vị sẽ không cho rằng nó tồn tại, cũng không thể sử dụng nó, và như thế là đã đánh mất đi cái diệu dụng này.

Thực ra, Phật chính là dạy chúng ta tại sao con người lại có thể từ không mà sinh có, tại sao nhiều chuyện không có lại có thể sinh ra thành có. Đây chính là vong niệm, vọng tưởng, bởi vì "vọng" cũng có thể "tưởng" ra chuyện. Ví dụ đơn giản, người này mấy hôm không đi làm, lời đồn đại liền xuất hiện: "Ồ? Sao vậy nhỉ? Có phải ở nhà đánh nhau không?" Chỉ cần một người đồng nghiệp nói đùa, bên cạnh có ba người tán đồng, thì lời đồn đó có thể đã thành công rồi, đó chính là vong niệm, vọng tưởng đã khởi lên. Quý vị không hề thấy, ngay cả "tướng" cũng không thấy, thì làm sao có thể sinh ra tư duy đúng đắn? Làm sao có thể "dụng" những thứ đó được? Cho nên khi quý vị biết một câu nói mà không biết nó đúng hay sai, nhưng lại đi vận dụng nó, thì có thể sẽ làm tổn hại trí huệ của mình, tổn hại bản tánh của mình. Con người chúng ta nghi ngờ người khác cũng là như vậy. Quý vị nghi ngờ người ta đối xử không tốt với mình, cái sự nghi ngờ của quý vị – quý vị cho rằng cái tướng đó là tồn tại, quý vị không thấy, nhưng lại có vong niệm, rồi đi "dụng" nó – quý vị cảm thấy người ta không tốt với mình, đang làm hại mình, rồi ghi nhớ trong lòng; quý vị đã dụng nó, và cuối cùng làm tổn hại tình cảm giữa đồng nghiệp, bạn bè, và tình cảm giữa các bạn đồng tu. Cho nên, vong niệm là một thứ đáng sợ biết bao.

Sự tưởng tượng vốn là một dạng vật chất thuộc về hư không. Trên thế gian này có rất nhiều chuyện là do tưởng tượng mà ra. Vậy quý vị nói, tưởng tượng có loại mang năng lượng tích cực không? Có chứ, những người chế tạo máy bay, những nhà phát minh, đầu tiên họ vận dụng sức tưởng tượng, sau đó đi chứng thực sự tồn tại của những thứ hư ảo đó. Nhưng trong vong niệm, sự tưởng tượng này đôi khi là một loại ảo giác, quý vị tưởng rằng nó đúng, vì ảo giác sẽ làm méo mó trạng thái tâm lý bình thường của quý vị. Ví dụ, quý vị vốn có ấn tượng rất tốt về người này, rồi quý vị nghĩ "Tại sao gần đây anh ta không tốt với mình nữa? Có phải anh ta có ý kiến gì với mình không?" Thế là bắt đầu méo mó – tư duy trở nên méo mó, trạng thái tâm lý của quý vị trở nên lý giải một cách lệch lạc, rồi sẽ gây ra tổn thương cho chính mình.

Nhiều người lạy Phật, lúc mới lạy thì cầu: "Quan Thế Âm Bồ Tát ơi, xin Ngài bảo hộ con qua được kiếp nạn này", trong mệnh căn của họ lúc đó vừa hay có một thiện báo, Bồ Tát đã giúp họ, điểm hóa cho họ, hoặc vừa hay họ cầu một cái là ứng nghiệm, "Ôi, Bồ Tát linh quá". Rồi gặp mấy chuyện sau, "Cầu mãi sao không linh nữa?", là vì trong mệnh căn của quý vị không còn phước đức nữa. Sau đó bắt đầu vọng tưởng "Bồ Tát không thương mình nữa rồi, Bồ Tát không hiểu mình rồi. Có phải do trái cây mình cúng không đủ tốt? Hay là mình lạy không đủ thành tâm?..." Đủ thứ vong niệm đều khởi lên, và những vong niệm này tồn tại trong nội tâm, tạo thành một trạng thái tâm lý tiêu cực lệch lạc, không bình thường, cảm thấy Bồ Tát không còn quan tâm đến mình nữa. "Tại sao lần trước lại quan tâm mình?" Cứ như vậy, dần dần cho rằng mình đúng, rồi cảm thấy Bồ Tát có tâm phân biệt.

Thực ra, thế giới này là Nhất Chân Pháp Giới. Giống như Phật giáo giảng "Chư ác mạc tác, chúng thiện phụng hành" (Không làm các điều ác, vâng làm các điều lành), chính là câu này, các điều thiện đều phải làm, các điều ác đều không được làm, đây chính là một chân lý – Nhất Chân Pháp Giới. Người tiến bộ, người tinh tấn, người có thể nhẫn nhục, người có thể nỗ lực, người đó có thể tu thành Phật, đây chính là Nhất Chân Pháp Giới. Hôm nay chúng ta có lòng tin để khắc phục những tánh xấu nơi mình, có thể thành công, có thể tu thành trong một đời này, đó chính là sở hữu Nhất Chân Pháp Giới của Phật. Hoặc thế giới như mộng huyễn bào ảnh là một thế giới vô thường, đây cũng là một Nhất Chân Pháp Giới. Chính là để cho chúng ta biết đây là chân lý, là sự thật không thể lay chuyển, nói về cái chân tâm của con người chúng ta.

Phật tánh trong nội tâm của chúng ta là "phi nhất phi nhị", tức chẳng phải một cũng chẳng phải hai; "diệc nhất diệc nhị", tức vừa là một mà cũng vừa là hai. Nếu quý vị một lòng một dạ với một người, liệu người đó có thể không một lòng một dạ với quý vị không? Chúng ta một lòng một dạ với Phật tánh, chẳng phải một chẳng phải hai, thì Phật có thể không giúp chúng ta sao? Nếu quý vị đối với Phật mà ba lòng hai ý, hôm nay nghi ngờ Phật, ngày mai cảm thấy Phật không chăm sóc mình, ngày kia lại thấy sao Phật lại thiên vị, "Tại sao người kia cầu thì linh, tôi cầu lại không linh?". Tất cả những điều này khiến quý vị sinh ra rất nhiều tâm tham, tâm sân, hoặc tâm si, còn có cả tâm đố kỵ, rồi tâm ba, tâm tư, tâm năm của quý vị đều sinh khởi hết. Một ý niệm của quý vị sẽ sinh ra rất nhiều suy nghĩ, những suy nghĩ này lại tồn tại trong sâu thẳm nội tâm, mà những suy nghĩ tồn tại này lại là hư ảo, thế rồi dần dần một suy nghĩ lại sinh ra vô vàn suy nghĩ khác. Trong kinh văn giảng rằng, tâm phiền não, tâm sân hận của quý vị... tất cả các tâm đều sẽ khiến quý vị sinh ra muôn vàn suy nghĩ, vì nó sẽ bén rễ, sẽ nảy mầm, nên sự lý giải của quý vị cũng sẽ dần dần ngày một nhiều hơn. Vì vậy, Phật dạy chúng ta "phi nhất phi nhị, diệc nhất diệc nhị".

Đối với vạn vật thế gian, quý vị phải hiểu một đạo lý: chúng đều có lý lẽ tồn tại của riêng mình, chúng do nhân duyên mà sanh, do nhân duyên mà diệt. Giống như chúng ta có thể hiểu được sự vật, tức là có sanh ắt có tử, bất kỳ sự vật nào cũng không thoát khỏi quy luật thành, trụ, hoại, không. Có người nào mà không trải qua bốn giai đoạn thành, trụ, hoại, không đâu? Đứa trẻ ra đời – là thành, thành một con người; trụ ở thế gian này, qua thiếu niên, thanh niên, trung niên, lão niên; đến tuổi già bắt đầu hoại, thân thể hư hoại, sự nghiệp mọi mặt đều không còn tốt nữa, đi xuống; cuối cùng người mất đi – là không. Một căn nhà xây xong, dùng mấy trăm năm sau, hư hỏng, kéo sập, phá hủy, rồi xây lại từ đầu. Đây chính là phép biện chứng.

Chúng ta sống trên đời, phải hiểu rằng thế giới này có chân lý, thành trụ hoại không chính là chân lý, không một ai thoát được. Cho nên hôm nay chúng ta thấy cái có tướng, cái tướng này cũng sẽ diệt mất; những gì hôm nay thấy được, nghe được, chứng thực được, tuy có thể chứng minh sự tồn tại của nó, nhưng vì nó không có tự thể, nên nó là hư vọng không thật. Thế nào gọi là không có tự thể? Chuyện hôm nay Sư phụ thấy, bản thân nó không có năng lực sinh tồn và kéo dài. Lấy một ví dụ đơn giản, hôm nay quý vị nhìn thấy một căn nhà thời thơ ấu, căn nhà đó có năng lực sinh tồn của riêng nó không? Nó có tự thể không? Không có, đến một lúc nào đó nó sẽ không còn nữa. Hồi nhỏ tình cảm với bạn bè rất tốt, thứ tình cảm đó không có tự thể, quý vị không liên lạc nữa, nó sẽ dần dần không bén rễ, không nảy mầm, rồi mất đi. Nhưng tư duy của con người thì lại có tự thể. Tại sao? Vì chính quý vị sẽ càng nghĩ càng sợ, càng nghĩ càng nhiều. Cho nên tại sao trong cuộc sống hàng ngày chúng ta hay nói, "Thôi, đừng nghĩ nhiều nữa", vì càng nghĩ càng nhiều, càng nghĩ càng sợ, càng nghĩ càng phiền não. Đôi khi một chuyện tốt, một hạt giống tốt, càng nghĩ càng vui; còn một chuyện không tốt, càng nghĩ càng đau khổ. Đây chính là thế giới hư huyễn không thật, Phật dạy chúng ta đừng chìm đắm trong thế giới hư ảo này.

Vĩnh hằng là chân thật bất biến, đó chính là bản tánh của chúng ta, đây chính là thật tướng. Phải thấy được cái tướng của bản tánh chúng ta, chứ không phải thấy cái tướng hư ảo, như vậy mới có thể chân thật diệu dụng trong Phật Pháp. Người tu tâm chúng ta không lãng phí sinh mệnh, vì sinh mệnh của người tu tâm có thể được kéo dài. Bởi vì thân thể con người có thể chết, nhưng linh hồn thì không chết, đây chính là thật tướng. Khi quý vị đã biết được thứ vĩnh viễn không chết, thì hãy chuyên tâm tu hành, tu cho nó viên mãn, tu cho nó hoàn mỹ, cuối cùng nương theo Phật tánh trong bản tánh vĩnh viễn bất diệt này để có thể siêu thoát khỏi kiếp nhân sinh, tiến nhập vào cảnh giới của Phật. Đây mới là thứ mà quý vị thật sự cần thấy, chứ không phải là thấy tất cả những gì trong quá khứ của chúng ta. Rất nhiều người đem mọi thứ trong quá khứ ghi tạc vào lòng, muốn quên cũng không quên được. Mọi thứ thấy được hôm nay đều sẽ mất đi, những gì chúng ta sở hữu hôm nay, ngày mai cũng sẽ mất đi, tất cả những gì chúng ta có được thời trẻ cũng đều sẽ mất đi, đây chính là chân lý. Ví dụ như những lời chúng ta nói hôm nay, những cuộc tranh đấu, tranh biện với người khác, những phương Pháp chứng ngộ có được từ đó, cảm thấy "tôi thắng rồi, tôi hiểu rồi", cũng sẽ mất đi.

Nhiều người rất trọng sĩ diện trước đám đông, lúc đó có chút thể diện, nhưng rất nhanh sau đó cũng không còn nữa. Thực ra đó chỉ là một loại khái niệm, một cảm giác thể nghiệm, chỉ là một quá trình hình thành trong lý niệm nội tâm, có tác dụng gì đâu? Quá trình đó qua rồi là hết. Giống như khi chúng ta ngồi trên xe thấy ven đường "cỏ này đẹp quá, hoa này đẹp quá", xe chạy qua rồi là hết. Nếu cứ mãi dừng lại trong những khái niệm hư ảo mà mình biết rõ chỉ là một quá trình, không thoát ra được, nói theo kiểu hiện đại thì người đó là kẻ cứng nhắc, bảo thủ; còn trong giới Phật Pháp nói, đó là trong nội tâm đã tồn tại chướng ngại – chướng ngại nội tâm. Cho nên phải học cách buông bỏ, tâm vô sở trụ. Sư phụ không trụ vào những đóa hoa thấy trên đường, cũng không trụ vào việc hôm nay phải tu tâm học tốt, tất cả đều xuất phát từ ngộ tánh, xuất phát từ tùy duyên, tâm vô sở trụ, không có chuyện gì đặc biệt chấp trước đến mức không buông xuống được. Hãy thường xuyên tự hỏi mình, tự kiểm chứng mình: "Nếu bảo mình buông bỏ cái này, mình có làm được không?" Nếu căn nhà này đem tặng người khác, quý vị có làm được không? "Hôm nay ở cơ quan này, vị trí này của tôi nhường cho người khác, tôi có làm nổi không?" "Hôm nay người khác mắng tôi, nhổ nước bọt vào mặt tôi, tôi có thể nhẫn chịu không?" Mỗi ngày đều phải nghĩ, mỗi ngày đều phải tâm vô sở trụ, như vậy thì tâm của quý vị, nơi nơi đều là Tịnh Độ.

>> Tập 107
Mới hơn Cũ hơn