LỜI MỞ ĐẦU
Để đạt được những hiệu quả nhất định, trước khi đọc Bạch Thoại Phật Pháp nên đọc lời cầu nguyện dưới đây:
“Cảm tạ Nam Mô Đại Từ Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát. Xin gia trì cho đệ tử __(họ tên) để con đọc và hiểu được nội dung của Bạch Thoại Phật Pháp, để năng lượng của Bạch Thoại Phật Pháp gia trì bổn tánh của con, phù hộ cho con khai sáng trí tuệ, tiêu trừ nghiệp chướng, mọi điều kiết tường. Con xin cảm tạ Bồ Tát”.
Tập 90 - CÓ ĐƯỢC PHẬT TÁNH, TỰ NHIÊN GIẢI THOÁT
Sư phụ Lư Quân Hoành giảng giải Bạch Thoại Phật Pháp ngày 20/06/2020
Chào quý vị, hôm nay Sư Phụ lại tiếp tục giảng «Bạch Thoại Phật Pháp».
Mọi người đều biết, Pháp thân của Phật ở nhân gian là không nơi nào không có, khắp chốn đều có Pháp thân của Phật. Bất kỳ ai, chỉ cần trong tâm có Phật Pháp, có thể nói ra lời Phật Pháp, hành vi ứng xử có Phật Pháp, thì người đó sẽ đột phá được rào cản của thời gian, và sẽ có Phật ở trong tâm. Chúng ta thường nói Phật Pháp không nơi nào không hiện hữu; trong đời sống, trong đi, đứng, nằm, ngồi, Phật Pháp luôn ở khắp nơi giúp đỡ và ảnh hưởng đến quý vị. Pháp âm lưu truyền, thường nghe lời Phật dạy sẽ khiến Pháp âm chảy mãi trong tâm quý vị, bởi vì Pháp âm không bị phai nhạt theo năm tháng. Chúng ta học Phật Pháp từ khi còn trẻ, đến lúc lớn tuổi, trong tâm ta vẫn hằng có Phật Pháp, và từ Phật Pháp mà hóa hiện ra Chân Như và Đạo âm – âm thanh của Phật đạo. Có người trong tâm có Phật, họ vừa mở lời là lời nói như Pháp âm, mãi mãi tuôn chảy trong tâm họ. Con người chỉ khi có nguyện lực vô thượng thì mới có thể có nguyện lực của Phật Pháp trong tâm, để khiến quý vị từ bi chúng sinh, giúp đỡ người khác. Tại sao có những người cả đời có thể giúp người, từ bi với chúng sinh? Bởi vì Pháp âm trong họ không gián đoạn, Phật Pháp trong tâm họ vẫn vẹn nguyên như lúc ban đầu. Cho nên gọi là Như Lai Phật – như đến, như đi. Như Lai Phật, như đến mà cũng như không đến, chính là Phật tánh vốn đã tồn tại trong tâm của quý vị, là cái quý vị vốn đã sở hữu.
Người học Phật chúng ta phải biết đặt Pháp tương ứng vào trong tâm, biến Phật tánh nội tại của mình thành chân lý của sinh mệnh ở nhân gian, để thấu hiểu nó, liễu giải chân lý hiện hữu thực sự của Phật Pháp, để ứng dụng nó. Ở nhân gian, vận dụng chân lý của Phật Pháp sẽ có thể hiểu được rằng hết thảy các tướng đều không thể nắm bắt được, và phải "tu chân trong cõi ảo". Tại sao lại nói "trong cõi ảo"? Bởi vì cuộc đời của nhiều người giống như một giấc mộng, hôm nay ở đây, mai lại ở nơi khác; trong mơ có thể đang là tuổi trẻ, giờ soi gương đã thấy mình già rồi, cả cuộc đời như một giấc mộng, như một ảo cảnh. Giống như khi chúng ta nhớ lại chuyện thời trẻ, lúc ấu thơ, giờ đây ngỡ như trong mơ. Đến ngày nào đó quý vị phải ra đi, giấc mộng này, ảo cảnh này cũng sẽ kết thúc. Sống trong ảo giác này của chính mình, chúng ta không thể hoàn toàn thoát ly, vì vậy chỉ có thể tu chân trong cõi ảo, thành đạo trong cõi ảo.
Sư Phụ hy vọng mọi người hãy luôn đặt Phật tánh ở trong tâm, phải hiểu rằng việc tu tâm của con người cần một sự trợ lực, tức là động lực giúp quý vị thành công, đó là một sức mạnh chân thật. Động lực đó là gì? Là vì chúng ta hiểu được sự tinh tấn, hiểu được tâm nhẫn nhục, hiểu được chân lý của Phật Pháp, chính là để chúng ta hiểu rằng thế giới này là khổ, không, vô thường. Nhờ vậy, chúng ta sẽ không sinh ra những cảm ứng đau khổ khác đối với quá khứ của thế giới này. Quá khứ của mỗi người đều rất đau khổ, chúng ta phải có khả năng chấp nhận nó, thấu hiểu nó, tiêu trừ nó và giải thoát khỏi nó. Phải dùng sự phán đoán chân thật để cảm ứng tất cả những cảm nhận của mình ở nhân gian. Thực tế, dùng phương Pháp nào để cảm thụ và cảm ứng nó để có thể lìa khổ được vui? Đó chính là hai chữ "trí tuệ". Người có trí tuệ có thể dùng tâm bình thường để nhìn thế giới, họ hiểu rằng tất cả đều là vô thường, mọi thứ có được trên đời này rồi cũng sẽ mất đi. Vì vậy, dùng tâm bình thường để nhìn thế giới thì tâm có thể an trụ – tâm của quý vị mới có thể an định, mới có thể ngăn chặn những suy nghĩ vô ích (những suy nghĩ này khiến bản thân đắm chìm trong ảo giác, ảo tưởng của quá khứ, bị nó mê hoặc, để rồi nội tâm sinh ra thêm nhiều đau khổ). Cho nên, Sư Phụ muốn quý vị hiểu rằng, tu tâm tu Pháp chính là thể nghiệm cuộc đời, lìa ảo để đắc chân. Tâm của chúng ta phải biết thấu hiểu tâm người khác, hiểu được tâm của chính mình, cảm ứng được tâm của người khác, biết cách khai ngộ tự tâm, đừng để những cảnh tượng ở nhân gian mê hoặc. Con người chúng ta ngày nay, mạng sống cũng không cần, liều mạng chạy theo danh lợi, sống một cuộc đời đảo điên gốc ngọn, xem cuộc đời giả tạm này là thật, khiến chúng ta mê thất, lưu lạc trong thế giới khổ đau.
"Phật Pháp tại thế gian,
Bất ly thế gian giác.
Ly thế mịch Bồ đề,
Kháp như cầu thố giác."
(Nghĩa là: Phật Pháp ở tại thế gian, không rời sự giác ngộ của thế gian mà có. Rời khỏi thế gian để tìm Bồ đề, cũng giống như đi tìm sừng thỏ.)
Đây là điều quan trọng nhất của Phật Pháp, là diệu Pháp giúp chúng ta lìa khổ được vui, giúp chúng ta siêu thoát khỏi những phiền não trong đời sống thường ngày. Phải luôn luôn khởi lên được lời Pháp quán chiếu, phải có ngộ tính để giác ngộ, phải hiểu là mình có ngộ tính. Pháp thế gian và Pháp xuất thế gian là một chứ không phải hai, điều này nói cho chúng ta rằng, ở thế gian này, hay là phương Pháp tu tập sau khi quý vị rời khỏi thế gian này, thực ra chỉ là một, không phải hai, chính là "nhất Pháp như" – chỉ có một Pháp như vậy. "Nhất Pháp như" – hết thảy các Pháp đều như vậy, đều giống nhau. Xuất thế gian và tại thế gian là một, không hai (bất nhị). Việc tu hành sau khi quý vị muốn rời khỏi thế gian này, và việc tu hành ngay khi quý vị đang ở tại thế gian, thực chất đều dùng cùng một phương pháp, như vậy quý vị mới có thể chứng đắc rằng phiền não và Bồ đề là không hai (là một thể). Đôi khi, phiền não của con người lại mang đến Bồ đề cho quý vị. Đừng nói rằng: "Tôi muốn tìm Bồ đề, nên tôi phải rời xa phiền não." Chính vì có phiền não mới giúp quý vị tìm thấy Bồ đề, cho nên chúng là "nhất Pháp như", cũng giống như sinh tử và Niết bàn là không hai vậy. Vì vậy, trong kiếp người, sinh và tử, hay Niết bàn, thực ra đều là một. Có sinh ắt có tử, chết rồi lại sẽ tái sinh, thực chất là linh hồn của quý vị đi đầu thai, tạo ra sự tái sinh của quý vị, cho nên sinh tử và Niết bàn là không hai. Cũng có nghĩa là, khi quý vị khai ngộ rồi, quý vị lại có thể phạm sai lầm; dần dần phạm sai lầm rồi, quý vị lại khai ngộ. Cuộc đời của quý vị cứ mãi luân chuyển không ngừng giữa sai lầm và khai ngộ như thế.
Là người học Phật, chúng ta phải học cách kết hợp việc tu hành và đời sống thực tế. Cuộc sống hôm nay của chúng ta không chỉ đơn thuần là sống, mà sống chính là tu tâm. Vì vậy, phải hiểu rằng tu hành ở trong đời sống, và đời sống chính là sự tu hành của quý vị. Sư Phụ lấy một ví dụ đơn giản: mỗi ngày chiến thắng sự lười biếng của bản thân, dậy sớm hơn một chút để niệm kinh, dậy sớm hơn một chút để thắp hương, đó đều là sự tinh tấn của quý vị, đó chính là cuộc sống của quý vị. Khi quý vị nỗ lực phụng hiến, Phật Pháp ở trong tâm quý vị; khi lòng từ bi trong tâm quý vị được lan tỏa rộng khắp, thì mọi Pháp đều là tâm. "Pháp Pháp là tâm, trần trần là đạo". Trong cõi hồng trần cuồn cuộn, quý vị có thể tìm thấy con đường giác ngộ ngay giữa thế gian.
Mỗi một Pháp môn đều do tâm quý vị tạo ra, vạn Pháp duy tâm tạo. Tùy duyên tu hành, đó là một loại trí tuệ; tùy cơ tham thiền chứng ngộ, đó là một loại tùy duyên. Rất nhiều người nói: "Tôi muốn một đời tu thành, tốt nhất phải có một môi trường đặc biệt, không tiếp xúc với ngoại cảnh." Quý vị nói xem, bây giờ có ai mà không tiếp xúc với ngoại cảnh chứ? Chỉ có thể dựa vào tâm kiên định của chính mình, tâm như kim cang, thì mọi Pháp đều là tâm. Hãy tu ra thiền định của mình ngay giữa những phiền não của nhân gian. Giữa cõi hồng trần cuồn cuộn, quý vị không thể rời bỏ đời sống hiện thực để đi tìm đạo, tìm Pháp. Muốn tìm một Pháp môn có thể giải thoát, thì Pháp môn đó chính là ở ngay trong phiền não để giúp quý vị giải quyết vấn đề. Nếu không có phiền não, quý vị sẽ không tìm ra được phương pháp giải quyết, và như thế ngược lại sẽ càng xa rời con đường đạo – xa rời Phật đạo hơn. Đây chính là "Phật Pháp tại thế gian, bất ly thế gian giác". Nếu quý vị không ở thế gian, quý vị chắc chắn sẽ không tìm thấy được sự giác ngộ của thế gian. Vì vậy, "Ly thế mịch Bồ đề, kháp như cầu thố giác" (Rời thế gian tìm Bồ đề, chẳng khác nào tìm sừng thỏ). Thỏ có sừng không? Phật Pháp ở ngay trong phiền não của quý vị, Phật Pháp không thể tách rời sự giác ngộ của quý vị ngay trong những phiền não của thế gian.
Quý vị giác ngộ về thế gian, biết rằng thế giới này mọi thứ đều như huyễn như hóa, hôm nay có, ngày mai không. Sự tồn tại của hôm nay không có nghĩa là tồn tại vĩnh viễn. Cho nên, phải ở trong thế gian, quý vị mới có thể cảm nhận được sự vô thường của nó. Nếu quý vị cả đời nhốt mình trong nhà, làm sao quý vị biết được thế giới này là vô thường? Chỉ khi ở trong thế gian này, quý vị mới biết rằng thứ hôm nay mình có được, ngày mai có thể bị người khác phá mất; chuyện hôm nay là của mình, cuối cùng lại không phải của mình nữa; tiền tài hôm nay kiếm được, vài ngày sau bị người ta trộm mất, cướp mất, không còn nữa – tất cả đều là vô thường. Từ trong thế gian mà học cách cảm nhận những phiền não của mình, đó chính là một loại giác ngộ siêu thoát thế gian. Khi quý vị giác ngộ rằng thế gian là như huyễn như hóa, quý vị sẽ dần dần giác ngộ rằng thế gian và sự giác ngộ là không thể tách rời. Không có thế gian, quý vị lấy đâu ra giác ngộ? Không có "thường", quý vị làm sao hiểu được thế nào là "vô thường"? Sư Phụ lấy một ví dụ đơn giản: nếu quý vị chưa từng ăn muối, làm sao quý vị biết thế nào là ngọt? Quý vị đi đâu để tìm Bồ đề? Toàn bộ Phật Pháp chính là cho chúng ta biết rằng, Bồ đề và phiền não thực chất là một, không có gì khác biệt, tuyệt đối đừng rời bỏ phiền não của mình để đi cầu Bồ đề.
Người học Phật, nếu không có cách nào đem Phật Pháp áp dụng vào trong đời sống thường ngày, nếu không thể từ trong ba nghiệp "thân, khẩu, ý" của mình mà cảm nhận được rằng: "Miệng mình lại nói sai rồi, ý niệm mình lại nghĩ sai rồi, hành vi của mình lại làm sai rồi", nếu quý vị không biết tự xét lại mình, không biết mình cần phải thay đổi, thì quý vị sẽ không thể có được sự giác ngộ và siêu thoát. Đây chính là điều Bồ tát dạy chúng ta rằng không thể rời thế gian mà giác ngộ. Nhiều người cả đời cho rằng mình niệm kinh tu tâm đã đến mức siêu phàm rồi, "Tôi đã giải thoát rồi, cảnh giới của tôi không giống người thường nữa." Thực ra, đó là họ đã đi vào một không gian hư vọng khác, một không gian hư ảo hão huyền, khiến họ bước vào một giai đoạn cống cao ngã mạn khác.
Vì vậy, sự truy cầu Phật Pháp của chúng ta không thể là hư ảo, mà phải tìm thấy trí tuệ của Phật Pháp ngay trong đời sống. Nhiều người cho rằng, tu Phật, học Phật tu tâm là phải tìm một nơi thanh tịnh, xa rời cõi hồng trần này mới có thể tu được, hoặc là tự nhốt mình trong thiền phòng để bế quan dài ngày, hoặc xuất gia rồi thì chắc chắn sẽ tu tốt. Thực ra, họ không biết rằng "Phật Pháp tại thế gian, bất ly thế gian giác". Trong quá trình học Phật, chỉ cần quý vị còn ở trong cõi hồng trần, thì bất cứ lúc nào cũng là cơ duyên tốt đẹp để rèn luyện bản thân, tăng trưởng trí tuệ, đoạn trừ tham-sân-si, để rồi trong tâm có được diệu Pháp của nhà Phật. Cho nên, "Ly thế mịch Bồ đề, kháp như cầu thố giác". Nếu hôm nay quý vị nói: "Tôi chỉ cần nhốt mình lại tu tâm như vậy", thì chẳng khác nào quý vị đã hoàn toàn tách rời cuộc sống hiện thực và cuộc sống tu hành thành hai phần riêng biệt.
"Pháp Pháp là tâm, trần trần là đạo." Người học Phật tu tâm chân chính sẽ không cố chấp như vậy, sẽ không chấp trước rằng: "Tôi nhất định phải có hoàn cảnh nào đó, tôi nhất định phải thế nào đó mới có thể tu tâm tốt được." Người tu hành chân chính là tùy duyên tu tâm, tùy cơ tham thiền chứng ngộ. Đây chính là điều mà rất nhiều vị Bồ tát đến nhân gian để thị hiện: "Đi cũng thiền, ngồi cũng thiền, nói năng động tĩnh thân an nhiên". Tức là hôm nay lời nói thốt ra, mỗi cử động, mỗi tĩnh lặng, tất cả đều vô cùng tự nhiên. Tại sao "tự nhiên" lại là một cảnh giới rất cao? Tại sao bây giờ chúng ta ăn uống đều muốn dùng những thứ "natural" (tự nhiên)? Bởi vì tự nhiên chính là Đạo. Bởi vì tự nhiên, nó mới có thể nuôi dưỡng một loại chính giác từ nội tâm. Vì vậy, đi, đứng, nằm, ngồi, cho đến ăn cơm mặc áo, cho đến làm việc hay ở nông thôn trồng trọt đốn củi, thậm chí là du sơn ngoạn thủy, không đâu không phải là tham thiền ngộ đạo. Tại sao nhiều nhà thơ nổi tiếng có thể viết ra nhiều bài thơ hay khi du ngoạn núi sông? Chính là nhờ vào sự tự nhiên của họ. Vì vậy, rời bỏ đời sống hiện thực để đi tìm đạo, tìm Pháp thì ngược lại sẽ càng xa rời Đạo. Đạo ở trong tâm, giống như nhiều người nói: "Tôi phải tìm một người thầy giỏi thì đời này tôi mới tu tốt được." Người thầy tốt nhất của quý vị chính là sự giác ngộ nội tâm của quý vị, chính là vị Phật bản tánh trong tâm quý vị. Tại sao quý vị lại cầm bát vàng đi ăn xin? Mọi sự tu hành đều không thể rời khỏi thế gian. Tu hành mà rời khỏi thế gian thì vĩnh viễn không thể có thành tựu.