LỜI MỞ ĐẦU
Để đạt được những hiệu quả nhất định, trước khi đọc Bạch Thoại Phật Pháp nên đọc lời cầu nguyện dưới đây:
“Cảm tạ Nam Mô Đại Từ Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát. Xin gia trì cho đệ tử __(họ tên) để con đọc và hiểu được nội dung của Bạch Thoại Phật Pháp, để năng lượng của Bạch Thoại Phật Pháp gia trì bổn tánh của con, phù hộ cho con khai sáng trí tuệ, tiêu trừ nghiệp chướng, mọi điều kiết tường. Con xin cảm tạ Bồ Tát”.
Tập 91 - PHIỀN NÃO TỨC BỒ ĐỀ
Sư phụ Lư Quân Hoành giảng giải Bạch Thoại Phật Pháp ngày 20/06/2020
Trong cuộc sống, thay đổi là điều quan trọng nhất.
Trong quá khứ, tất cả Như Lai có thể trở thành Phật đều là do các Ngài thị hiện Bát Chánh Đạo mà thành Phật, hơn nữa Bát Chánh Đạo này đều dùng ở thế gian. Bát Chánh Đạo gồm có: Chánh kiến, Chánh tư duy, Chánh ngữ, Chánh nghiệp, Chánh mạng, Chánh tinh tấn, Chánh niệm và Chánh định. Những thứ “Chánh” này ở cõi trời đã có thể đạt được từ lâu, tại sao Bát Chánh Đạo này lại cần ở nhân gian? Bởi vì nhân gian còn có hư ảo và vọng niệm. Vậy nên ở nhân gian, quý vị chỉ cần có thể thực hành được Bát Chánh Đạo thì nhất định sẽ một đời tu thành, liền có thể thành Phật. Tại sao rất nhiều vị Bồ Tát phải đến thế gian? Rất nhiều vị A-la-hán, chư Thiên, Thánh nhân ở nhân gian, họ nhập thế vào nhân gian chính là để độ chúng sinh và tìm cầu Phật đạo. Có những vị Đại A-la-hán từ trên trời xuống phải trải qua tám mươi bốn ngàn đại kiếp. Nhiều đứa trẻ trong quá khứ có thể là Bồ Tát, có thể là Đại A-la-hán, các vị ấy từ cõi trời xuống từ rất sớm, ở nhân gian luân hồi từ kiếp này sang kiếp khác, có một kiếp các vị ấy tu rất tốt, từng là đệ tử của Đại Bồ Tát, có một kiếp từng là vị này, một kiếp là vị kia... các vị ấy không ngừng trải qua tám mươi bốn ngàn đại kiếp. Vì sao? Dù cho đã tu thành, các vị ấy vẫn phải quay lại thế gian. Điều đó có nghĩa là muốn cuối cùng thành Phật thì nhất định phải nhập thế độ sinh, tức là phải cứu độ chúng sinh ở nhân gian mới có thể thành toàn Phật đạo. Nếu đã siêu thoát Lục đạo, đều ở trên cõi trời, đều là Bồ Tát, đều là Phật, thì quý vị đi độ ai? Chúng ta thường nói một câu: “Thoát ra ngoài Tam giới, không ở trong Ngũ hành”, đúng vậy, quý vị độ tới độ lui, chính là nhập thế để độ chúng sinh trong Tam giới.
Nếu ngay cả Pháp thế gian quý vị cũng tu không tốt thì làm sao có thể thành Phật? Quý vị ở nhân gian làm người cũng không ra người, ở nhân gian hành xử như ma quỷ, như kẻ ác, như súc sinh thì làm sao có thể tu hành thành Phật? Quý vị không có khả năng thành Phật được. Nhiều người tu cả đời, nhưng ngay cả làm người cho tốt cũng chưa chắc đã làm được. Cho dù đới nghiệp vãng sinh, đến thế giới Cực Lạc tu hành, cũng chỉ là để quý vị tạm thời tiến vào thế giới Cực Lạc mà mình yêu thích, nhưng quý vị vẫn phải trả nợ cũ. Nếu nghiệp cũ này là nghiệp nhỏ, mang theo những nghiệp rất nhỏ, thì có thể được gột rửa trong hồ Thất Bảo và nước Bát Công Đức. Còn nếu quý vị có nghiệp chướng lớn, thì rốt cuộc cũng không thể thoát khỏi Lục đạo. Bởi vì thế giới này là để cho quý vị đến trả nợ, quý vị ở thế gian này chưa trả hết nợ thì không thể giải thoát khỏi phiền não của cõi凡 trần. Vậy nên, tuyệt đối không phải là hôm nay chỉ cần tu thì sẽ thành tựu. Giống như một đứa trẻ, hôm nay nó đi học không có nghĩa là nó chắc chắn sẽ tốt nghiệp; hôm nay quý vị học tiến sĩ cũng không có nghĩa là quý vị chắc chắn sẽ trở thành tiến sĩ. Vì vậy, tu tốt Pháp thế gian là nền tảng vô cùng quan trọng, mỗi người chúng ta đều phải tu tốt Pháp thế gian.
Mọi người đều biết câu này, trong những lời dạy vô cùng sâu sắc của Lục Tổ, đây chỉ là một câu:
Phật Pháp tại thế gian,
Bất ly thế gian giác.
Ly thế mịch Bồ đề,
Kháp như cầu thố giác.
Nghĩa là:
Phật Pháp ở thế gian,
Không lìa sự giác ngộ ở thế gian.
Lìa đời tìm Bồ đề,
Giống như tìm sừng thỏ.
Thật sự hiểu được đã khó, thực hành được lại càng khó hơn. Phật Pháp thực ra chính là ở trong phiền não của quý vị, không thể tách rời sự giác ngộ nảy sinh từ trong phiền não của quý vị ở thế gian. Không biết quý vị có hiểu được câu này không, Đài trưởng xin nói lại lần nữa: Phật Pháp chính là ở trong phiền não của quý vị, không thể rời khỏi sự giác ngộ trong phiền não thế gian – đó chính là phiền não tức Bồ đề. Quý vị giác ngộ được thế gian như huyễn mộng, như huyễn như hóa, thì chính trong thế giới mộng huyễn đó, quý vị mới cầu được sự giác ngộ chân thật. Bởi vì quý vị biết nó là giả, nên mới có thể tìm thấy cái thật; nếu quý vị xem thế giới này là thật, thì làm sao có thể tìm thấy được cái chân thật? Do đó, giác ngộ và thế gian không thể tách rời. Lấy một ví dụ đơn giản: hôm nay có việc để làm, quý vị mới nhận ra vấn đề, sau đó mới giải quyết những vấn đề này. Nếu không có thế gian, không có việc gì cho quý vị làm, thì quý vị đi đâu để cầu được sự đúng đắn? Người này rất có kinh nghiệm, kinh nghiệm đó đến từ trong vấn đề. Từng có người hỏi một người thành công: “Anh có bí quyết gì không?” “Không có bí quyết gì cả, bí quyết của tôi chính là trong vô số lần thất bại, cuối cùng đã đạt được thành công.” Cho nên một người thành công, một người giác ngộ sẽ không rời khỏi thế gian để tìm cầu giác ngộ. Một người tự cho rằng mình đã siêu thoát, đã rời khỏi nhân gian, không vướng bận khói lửa trần ai, quý vị nói xem phiền não của người đó có còn không? Bồ đề của người đó có hay không?
Vì vậy, đừng bao giờ rời khỏi phiền não của bản thân mà đi cầu Bồ đề. Phiền não không là gì cả, nó chỉ là nền tảng để quý vị tìm thấy Bồ đề. Giống như muối vậy, mỗi món ăn, dù là chua ngọt, cũng đều phải có muối, nếu không sẽ khiến người ăn cảm thấy rất khó chịu. Hỷ nộ ái lạc là để quý vị cảm nhận được thế nào là vui, thế nào là giận; vì có niềm vui mới biết thế nào là sự tức giận, sau khi tức giận mới biết thế nào là niềm vui. Thế nào là bi ai, thế nào là khoái lạc? Thực ra chính vì có niềm vui nên mới có nỗi buồn. Không có vấn đề thì làm sao có phương Pháp? Phật Pháp chính là ở tại nhân gian để chuyên giải quyết các vấn đề của nhân gian, là Pháp môn tốt nhất để Bồ Tát giải quyết phiền não của con người hiện đại. Nên vui thì vui, nên giận thì giận, xét cho cùng, bản chất và chân lý căn bản của hỷ nộ ái lạc chính là trí tuệ Bồ đề.
Kinh Phật dạy: “Bồ Tát chưa thành Phật, lấy Bồ đề làm phiền não; Bồ Tát khi thành Phật, lấy phiền não làm Bồ đề. Hà dĩ cố? (Tại sao?) Dĩ đệ nhất nghĩa bất nhị cố (Vì chân lý tối thượng là một, không có hai).” Điều này cho chúng ta biết rằng, khi chúng ta là con người, là Bồ Tát chưa thành Phật, vì quý vị là Bồ Tát nên vẫn chưa thể hiểu được chân lý và nghĩa lý của Phật, cho nên “lấy Bồ đề làm phiền não” (rõ ràng biết nhiều trí tuệ nhưng vẫn xem nó là phiền não). Khi Bồ Tát thành Phật, không phải là Phật không có tất cả các phiền não. Đức Phật vĩ đại khi ở nhân gian cứu độ chúng sinh khổ nạn đã có biết bao phiền não, nhưng Ngài đã biến chúng thành Bồ đề. Tại sao? Bởi vì đây là “một”, không có cách giải thích thứ hai. Nói cách khác, điều này cho chúng ta biết rằng chỉ khi có phiền não, quý vị mới tìm ra được chân lý tối thượng này của Bồ đề. Khi quý vị thấy một người xấu, quý vị phải nghĩ rằng một ngày nào đó họ sẽ trở thành người tốt. Đây cũng là một nghĩa lý, gọi là “lãng tử hồi đầu kim bất hoán” (kẻ ăn chơi quay đầu còn quý hơn vàng). Người này khi chưa quay đầu, chưa thay đổi, thì tâm họ đầy phiền não, làm xằng làm bậy, vì họ chưa giác ngộ; khi họ quay đầu là bờ, an phận thủ thường, vui vẻ giúp người, thì vẫn là chính họ. Cùng một con người, lúc thì làm xằng làm bậy, lúc lại vui vẻ giúp người, điều này cho chúng ta thấy rằng mọi thứ đều đang thay đổi.
Nghĩa lý này cho chúng ta biết, Phật ở thế gian mới có thể hiểu được thế gian. Những gì quý vị đã làm trong quá khứ không đại diện cho những gì quý vị sẽ làm trong tương lai: nhiều người vĩ đại hiện nay từng có rất nhiều sai lầm trong quá khứ; nhiều người khi còn trẻ chưa bao giờ phạm sai lầm, nhưng tuổi già lại có thể sống rất bi thảm, vì họ liên tục phạm sai lầm. Cùng một người, cùng một sự việc, chúng ta sống trên đời này, phải xem sự vật, sự việc này như là một tư duy chưa trưởng thành. Khi quý vị dần dần hiểu ra đây là một tư duy đã trưởng thành, thì thực ra quý vị đã biến phiền não thành Bồ đề. Sư Phụ lấy ví dụ này hy vọng quý vị có thể hiểu, người xấu này sau đó trở thành người tốt, đó chính là sự chuyển hóa. Bởi vì phiền não này chính là “người xấu”, sau đó biến thành Bồ đề thì cũng tức là trở thành “người tốt” rồi.
Lục Tổ từng nói “Phật Pháp tại thế gian, bất ly thế gian giác” chính là để nói với chúng ta rằng, đừng bao giờ rời bỏ thế gian này, rời bỏ phiền não của chính mình để đi tìm Phật Pháp ở nơi khác. Trí tuệ mà bản thân quý vị vốn có đã đi đâu rồi? Mỗi người đều có trí tuệ vô lượng vô biên – Phật trí, đến từ thức thứ chín, tức A-ma-la thức của chính họ. Vì vậy, quý vị phải ở thế gian để thấu ngộ sâu sắc chân lý của thế gian, quý vị phải đảo ngược tất cả phiền não thế gian, biến tất cả phiền não thế gian thành Bồ đề diệu dụng. Khi đó, cả con người, cả cuộc đời của quý vị đều ở trong Bồ đề. Lấy một ví dụ đơn giản: cả đời quý vị đều có kinh nghiệm trong một lĩnh vực nào đó, quý vị chính là chuyên gia trong lĩnh vực đó. Quý vị có quá nhiều kinh nghiệm về phương diện này, vấn đề gì cũng từng gặp qua, cuối cùng vấn đề gì cũng có thể giải quyết được, vậy có phải quý vị chính là chuyên gia Bồ đề về phương diện này không? Nếu không có hỷ nộ ái lạc của nhân gian, Đức Phật lấy gì để thuyết Pháp cho quý vị nghe? Đức Phật năm xưa ở nhân gian đã dạy cho chúng ta rất nhiều Phật Pháp thông qua rất nhiều câu chuyện, rất nhiều khổ nạn và hỷ nộ ái lạc của nhân gian. Đức Phật dùng phương Pháp gì để tiếp dẫn chúng sinh chúng ta? Đức Phật chính là dùng những hỷ nộ ái lạc này để nói cho chúng ta biết rằng nhân sinh vô thường, nhưng trên trời có niềm vui, còn nhân gian có khổ nạn. Những cái khổ và vui này có thể giúp chúng ta hiểu rằng: muốn lìa khổ được vui, thì nên lên cõi trời để ở cùng với Bồ Tát. Pháp môn của Phật Pháp chính là để Đức Phật và nhiều vị Bồ Tát đến nói với chúng ta rằng: “Quý vị muốn tu thành, Bồ Tát sẽ đến tiếp dẫn quý vị”.
Thực ra, Bồ Tát và Phật chính là những chuyên gia về phiền não học, là những kỹ sư trong lĩnh vực tinh thần. Các Ngài là những vị tiến sĩ, giáo sư vĩ đại, có thể giải thoát chúng ta khỏi phiền não và giúp chúng ta nghĩ thông suốt. Bản thân Bồ Tát chính là từ trong phiền não mà đắc được trí tuệ, thông suốt phiền não, nên mới có thể thấu hiểu tất cả khổ nạn và phiền não của chúng sinh. Vì vậy, các Ngài mới có thể thiết lập các loại diệu Pháp để hàng phục phiền não, chuyển phiền não thành Bồ đề. Có nhiều việc ở nhân gian, lấy một ví dụ đơn giản: tòa nhà của chúng ta có vấn đề gì đó, bị rò rỉ nước, bị dột, quý vị cảm thấy không giải quyết được, nhưng khi tìm đến các chuyên gia như kiến trúc sư, kỹ sư, họ chỉ cho quý vị sửa chỗ này một chút, làm chỗ kia một chút, là lập tức giúp quý vị giải quyết xong. Làm sao họ có thể giải quyết được như vậy? Nếu họ không từng xây nhà, không từng sửa chữa, không hiểu chỗ nào hay bị rò rỉ – nếu họ không từng có những phiền não đó trong quá khứ, thì hôm nay liệu họ có thể giúp chúng ta sửa nhà nhanh như vậy không? Nếu hôm nay chúng ta không hiểu Phật Pháp, không hiểu nỗi khổ của chúng sinh, liệu chúng ta có thể giúp chúng sinh giải quyết phiền não của họ không? Dù cho quý vị có đầy bụng kinh luân cũng không thể giải quyết được khổ nạn của chúng sinh. Vì vậy, “Ly thế mịch Bồ đề, kháp như cầu thố giác” (Lìa đời tìm Bồ đề, giống như tìm sừng thỏ). Nếu quý vị rời khỏi thế gian này và nói: “Tôi muốn tìm Phật Pháp”, thì chẳng khác nào quý vị đi tìm một con thỏ có hai cái sừng trên đầu ở nhân gian. Bởi vì thỏ không có sừng, nên quý vị đi khắp thiên hạ cũng không thể tìm thấy một con thỏ có sừng. Câu này chính là tổng cương lĩnh của Thiền tông.
>> Tập 92